Chồng không phải là thánh nhân NXN Thứ Ba, 29 tháng 7, 2014 Không có bình luận

Chào các độc giả và chào bạn Thục tác giả bài viết: Đừng coi chuyện kết hôn là vĩnh cửu! Tôi là một phụ nữ Việt truyền thống đã kết hôn và gần 50 tuổi. Tôi từng yêu, từng đau khổ vì bị lừa dối trong hôn nhân. Sau bao năm trăn trở cũng như dằn vặt bản thân và người thân, tự tĩnh lặng và chiêm nghiệm đời mình, tôi xin viết đôi lời tâm sự cùng các bạn nhân bài viết của Thục.

Đọc bài viết của Thục, tôi không thấy Thục ca tụng người thứ ba hay cổ súy ly hôn vô điều kiện gì cả, chỉ thấy một sự cảm thông, cùng tức giận thay cho người phụ nữ Việt Nam Chia sẻ . Có lẽ cách dùng câu chữ của Thục hơi bị sốc nên mọi người không hiểu ý chính, vì thế Thục bị ném đá khá nhiều.


Thục bảo "Ai cần các chị hy sinh", đó chính là lời phản biện chứ không phải sự phủ nhận sạch trơn đâu. Sự hy sinh, theo tôi nghĩ là dâng hiến, chấp nhận thiệt thòi của một người cho một số đông hoặc ai đó, được đối phương công nhận cũng như trân trọng, chính bản thân người hy sinh không cảm thấy mình hy sinh. Nói hơi trừu tượng, nhưng thật ra hai chữ hy sinh là do người nhận được sự cống hiến thốt lên với lòng trân quý, chứ không phải do người cống hiến kể lể. Nếu một anh hùng cứu người mà kêu lên: "Tôi hy sinh đời mình để cứu anh", điều đó vô nghĩa, đối với người nói cũng như người nghe.

Phụ nữ ơi, nếu bạn dâng hiến cuộc đời cũng như tâm sức của mình cho một đối tượng mà họ không nhận thấy cũng như trân trọng thì dù có tức tối thét gào "Tôi hy sinh cho các vị đó" chắc chắn họ chẳng nghe đâu. Vậy nên, trước khi hy sinh, hãy nghĩ đối tượng của mình có cần và có công nhận sự hy sinh đó không cái đã. Còn khi đã cho đi (tôi không dùng chữ hy sinh nữa), bạn đừng tìm mong báo đáp, lúc đó bạn mới thấy hạnh phúc. Hãy tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong chính sự dâng tặng của mình.

Giờ nói đến tình yêu và trách nhiệm. Các bạn bảo Thục không nói đến trách nhiệm khi kết hôn là vô đạo đức? Khi bạn có tờ giấy đăng ký kết hôn trên tay, điều đó chứng tỏ bạn và đối tác có một trách nhiệm phải gánh. Cái trách nhiệm khi đó đi kèm với niềm hân hoan và tình yêu thương có phải không bạn? Nó là lời hứa trách nhiệm của tình yêu trước pháp luật. Nhưng hỡi ơi, trên đời này, cái vô thường nhất, dễ thay đổi nhất, không thể sai khiến được nhất cũng chính là lời hứa của tình cảm. Cho nên, nếu ta hiểu nó vô thường, cũng đừng nên ép nó vĩnh cửu. Ta hãy chừa chỗ cho những đổi thay để không tuyệt vọng khi thấy nó thay đổi. Ta chỉ có thể ép chính mình thủy chung, không được quyền yêu ai khác ngoài chồng, nhưng không thể ép đối phương như thế, bởi lòng người khó nắm giữ.

Chồng có trách nhiệm với ta vì anh ấy yêu thương, nên ta mới hân hoan nhận lấy cái tinh thần trách nhiệm đó của anh ngày cưới, phải không bạn? Nếu giả sử, anh ấy chỉ cưới bạn vì trách nhiệm thì bạn có hân hoan không? Vậy nên, bạn nào khăng khăng cho rằng chồng phải chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình sau khi cưới là bạn còn cố chấp lắm. Nếu họ vẫn có trách nhiệm với bạn và con, nhưng không tha thiết gì về tình cảm với vợ con, bạn có vui không?

Thật là liều lĩnh nếu đặt trọn vẹn đời mình trong tình yêu và sự trách nhiệm của người khác. Đức Phật ngày xưa thuyết giảng: "Dựa cây, cây đổ; dựa tranh-dan-tuong">tường, tường ngã; dựa người, người xa". Khi bạn đem toàn bộ niềm tin của mình đặt vào chồng và đòi hỏi họ phải xứng đáng với niềm tin của mình là bạn đã đặt gánh nặng lên vai họ cũng như vô trách nhiệm ghê gớm với chính bản thân mình rồi đó. Chồng cũng là phàm phu, dễ ngả lòng cùng những đam mê tầm thường, giống như mình mà, có phải thánh nhân đâu.

Mình cũng vậy, sao bắt họ làm thánh, còn mình thì chỉ việc tin tưởng? Các chị vợ ơi, cứ yêu, tin, dâng hiến, yêu cầu nhưng đừng mong sở hữu một con người, để tâm ta không uất ức khổ đau khi người thay đổi. Đừng chăm chăm bắt giữ trái tim hay thể xác một con người bởi đó là điều không tưởng, dẫu ta có hàng ngàn giấy đăng ký kết hôn hay một tỷ lời hứa. Ta cứ việc yêu thương và trao tặng, hãy tìm thấy hạnh phúc khi yêu thương và cho đi, trong sự "bất cầu báo", nhưng phải biết yêu thương, trân trọng chính mình.

Rồi đời cho ta những gì, ta thanh thản nhận lấy. Nếu có thể sửa chữa được thì cố gắng sửa, nếu nó quá trái ý ta không thể chấp nhận được hãy buông tay. Còn nếu thấy quá quyến luyến thì hãy tự xoay sở tâm sao cho có thể chấp nhận mọi thứ một cách thanh thản nhất. Tôi biết để hiểu và làm được điều này không dễ nếu tâm quá cố chấp, nhưng nếu bạn tĩnh tâm sẽ thấy nó chính là chìa khóa để bạn sống bình an.


Lời của bạn Thục nói về người thứ ba cũng không sai đâu bạn. Đàn ông cũng là một con người, cũng có lục dục thất tình, có chính kiến, ý chí và bản lĩnh riêng. Khi bước vào hôn nhân họ cũng giống chúng ta, mơ ước, hứa hẹn và cũng cần phải giữ mình. Nếu những người đàn ông nào thật sự muốn rẽ ngang, đó là do chính ý chí và bản lĩnh của họ muốn như vậy, người thứ ba cũng chỉ là một yếu tố góp phần. Vợ giữ không được họ mà người tình cũng chẳng cầm được chân của họ khi họ không muốn. Vậy nên, cướp chồng hay giật chồng chỉ là một khái niệm do người đời (chủ yếu là phụ nữ chúng ta) đặt ra và oán hận gọi thôi.

Thay vì hận ai khác (chồng hay người thứ ba), chăm chăm quản lý chồng, chi bằng ta cứ an ổn mà sống, tìm niềm vui trong công việc. Đừng cố gắng níu giữ những ai không còn yêu thương trân trọng mình. Đừng kể lể công lao, vô ích lắm, bởi một khi chồng đã chẳng còn để tâm trí vào gia đình thì mọi lời ta nói cũng chỉ là vô nghĩa. Tha thứ nếu chồng biết hồi đầu, hay buông tay đúng lúc (tùy theo nhận thức và hoàn cảnh) chính là ta tôn trọng bản thân cũng như sự tôn trọng tối thiểu dành cho cha của con mình.

Hãy sống mạnh mẽ, tự tin và độc lập, yêu thương và không trói buộc. Biết buông bỏ cũng như tha thứ một cách thông minh (khi cần thiết), bạn sẽ thấy đời nhẹ nhõm hơn. Dẫu gì cũng nhớ sáng suốt khi yêu và kể cả bước vào hôn nhân, dự phòng cho mình những bất trắc để tránh rủi ro tay trắng sau này. Chúc các bạn bằng an và yêu thương với một tuệ nhãn trong tim. Chính nó sẽ dẫn dắt chúng ta đến với hạnh phúc đích thực - sự bình an trong tâm hồn.


Hương


Nguồn :
by Jade Nguyen

Tôi là một người biết rất nhiều thứ, nhưng không giỏi thứ gì. Nếu có ai đó hỏi tôi làm nghề gì. Câu trả lời còn khó hơn việc bạn hỏi tôi là ai. Thế đấy!

Kết bạn nào @ Twitter | Facebook | Google Plus

Không có bình luận