Bài đăng "cũ hơn"

Trang chủ » Cuộc Sống

Cuộc sống


Có rất nhiều người đã rơi nước mắt khi xem được bức ảnh về một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm vải mỏng, bị côn trùng bâu kín khắp người, hay một người đàn ông tàn tật đang chống đỡ một cách vô vọng khi cơn mưa lớn ào đến bất ngờ…

Giữa cuộc sống xô bồ, hối hả, hãy dành một khoảng thời gian ngắn ngủi để nhìn lại những bức ảnh mà ý nghĩa và sự xúc động ẩn chứa trong nó là không thể nói hết bằng lời...

Ai đã từng khóc khi xem những bức ảnh này?

Trong khi nhiều người đang sử dụng một cách hoang phí đồ ăn, thì một cụ già nhặt và ăn mẩu bánh cạnh thùng rác...
Cụ bà bán rau muống để mưu sinh bên vệ đường
Cụ bà bán rau muống để mưu sinh bên vệ đường
Hay cố gắng vét những hạt thóc còn sót lại trên sân trước khi chúng bị nước mưa cuốn trôi.
Hay cố gắng vét những hạt thóc còn sót lại trên sân trước khi chúng bị nước mưa cuốn trôi.
Người đàn ông tàn tật chống đỡ một cách vô vọng khi cơn mưa lớn ào đến bất ngờ...
Người đàn ông tàn tật chống đỡ một cách vô vọng khi cơn mưa lớn ào đến bất ngờ...
Một giấc ngủ nhọc nhằn
Một giấc ngủ nhọc nhằn
Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người.
Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người.
Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người.
Một
bà cụ già tóc bạc trắng, khuôn mặt khắc khổ, làn da nhăn nheo những vết
chân chim đồi mồi đang ngồi lặng trước nền nhà cũ kỹ, mắt nhìn vào đống
giấy khen nhàu nát. Phải nhìn thật kỹ người ta mới nhận ra đó là giấy
báo, giấy chứng nhận Tổ Quốc ghi công,...
Và một bức ảnh cảm động về tình yêu thương
Và một bức ảnh cảm động về tình yêu thương
Cho dù cha chỉ còn lại 1 tay và 1 chân...
Cho dù cha chỉ còn lại 1 tay và 1 chân...

Lê Minh (tổng hợp) 
Theo VietNamnet

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Nhiều..Ít

Sáng 18/6, hàng nghìn lái buôn từ các tỉnh đổ về trung tâm vải ở Lục Ngạn (Bắc Giang) khiến cho quốc lộ 31 liên tục ở trong tình trạng kẹt cứng.

Nhập mô tả cho ảnh

Hình ảnh tại khu vực chợ Kép (quốc lộ 31) lúc 9h sáng 18/6.

Nhập mô tả cho ảnh


Nơi đây được coi là vựa vải lớn nhất cả nước. Cảnh tấp nập người và xe diễn ra ngay từ 6h sáng.




Nhập mô tả cho ảnh


Các phương tiện nối dài hàng km, người chở vải cũng không có chỗ tránh.




Nhập mô tả cho ảnh

Không chỉ có lái buôn thồ bằng xe máy, trong số này có cả xe tải đến chợ chở vải.

Nhập mô tả cho ảnh

Phần lớn các lái buôn thường phải đến đây từ hôm trước hoặc 4h sáng xếp hàng.

Nhập mô tả cho ảnh

Mỗi xe máy chở từ 1,2 tạ đến 1,5 tạ.

Nhập mô tả cho ảnh

Giá bán tại đây từ 8000 đồng đến 18.000 đồng/kg tùy loại

Nhập mô tả cho ảnh

Một người bán hàng bên đường cho biết, cảnh ùn tắc như thế này đã nhiều ngày nay, kéo dài từ 8h đến 11h.

Nhập mô tả cho ảnh

Cách xa chợ vải vài km về phía Nam giao thông có thông thoáng hơn.

Nhập mô tả cho ảnh

Trước đó lúc 7h sáng xuất hiện một cơn mưa lớn đột ngột.

Nhập mô tả cho ảnh

Một lái buôn cho biết, vài tuần nay sáng nào anh cũng lên Lục Ngạn lấy vải về đổ cho các chợ ở quê. "Ngày nào tôi cũng bị kẹt xe nhưng quen rồi, đợi một lúc là hết", anh cười nói.
theo Zing
Chủ Nhật, 6 tháng 7, 2014

Đồng tiền - Tản mạn 24h

Nguyễn Trung Hiếu đã thể hiện bài kiểm tra Văn bằng bức thư cho mẹ, nói lên suy nghĩ về sự hiện diện của đồng tiền trong gia đình nghèo. Khi bài viết của Hiếu được đọc trước lớp, cả cô và trò đều khóc.

Thư gửi mẹ


Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép. 
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.


Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiếu

Giọt nước mắt

Ngay sau khi báo Đời sống và Pháp luật đăng câu chuyện cảm động người phụ nữ bán ve chai mang bao gạo 10 kg và chai dầu ăn 1 lít đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ, dư luận đã dấy lên những xúc cảm mạnh mẽ về tình người trong xã hội.

Câu chuyện có thật diễn ra vào trưa ngày 13/1 vừa qua, tại quán cơm chay Thiên Phước 5000đ, ở 62 Nguyễn Chí Thanh, phường 16, quận 11, TP.HCM. Trong lúc mọi người đang loay hoay vì giờ cao điểm khách vào ăn cơm đông, cậu sinh viên (là lực lượng tình nguyện viên phụ giúp quán) báo có cô bán ve chai là khách hàng thương xuyên của quán muốn gặp.

Vừa gặp chủ quán, chị đã khóc và kể: "Năm nay làm ăn khó khăn quá, đối với chúng tôi những người lao động xa quê lên đất Sài Gòn tìm một công việc đã khó và còn khó hơn khi vật giá leo thang. Thu nhập thì thấp (chị vẫn vừa nói vừa khóc), nhưng tôi đã vào quán này ăn từ ngày quán khai trương cho đến nay.

Người phụ nữ bán ve chai mang một bao tải gạo và một chai dầu ăn đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ.

Đối với chúng tôi đây thật sự là điểm đến buổi trưa ấm lòng, tiết kiệm được chút ít chi phí cho bữa ăn hàng ngày...”. Nói xong, chị đi ra xe đẩy ve chai của mình ôm vào quán một bao gạo 10kg và một chai dầu ăn 1 lít rồi nói, xin quán hãy nhận ở nơi tôi tấm lòng, để chia sẻ với nhau.

Chủ quán cơm ngỡ ngàng, không biết phải làm sao vì món quà này đối với  nhiều người tuy không lớn, nhưng đối với một người thu nhập thấp thì đây  quả là một số tiền cũng không hề nhỏ. Rồi anh nói sẽ nhận ở tấm lòng của chị.

Thế nhưng chị nhất quyết không chịu, bắt chủ quán phải nhận bao gạo và chai dầu ăn. Chủ quán cơm chỉ còn cách nhận những món quà tình, quà nghĩa kia và dặn dò chị mai mốt chị đến ăn cơm, hôm nào buôn bán ve chai được kha khá thì chị có thể đem lại 1 bó rau muống hoặc 1 chai nước tương nho nhỏ là được rồi, không nên mua với số tiền vượt khả năng của mình, quán sẽ không nhận đâu. Chị cười và câu chuyện cứ như dài bất tận tựa tấm lòng của những người tốt gặp nhau.

Tản Mạn
Thứ Bảy, 18 tháng 1, 2014

Việt Nam qua những bức ảnh

(Ye24h.com) - Hãy cùng ngắm Việt Nam qua những góc nhìn khác nhau, qua cách cảm nhận khác nhau... từ những tác phẩm ảnh từng đoạt giải cao tại các liên hoan nhiếp ảnh quốc tế.

Việt Nam qua những tác phẩm ảnh đoạt giải quốc tế


Bé gái và khỉ (Little girl and monkey) của nhiếp ảnh gia Lê Hồng Minh - bức ảnh đoạt huy chương vàng (Best of show) tại cuộc thi ảnh nghệ thuật của Mỹ năm 2008 được tổ chức bởi Hội Nhiếp ảnh gia Mỹ (Photographic Society of America).

Năm 2009, cái tên Lê Hồng Minh cũng xuất hiện trong danh sách những nghệ sĩ nhiếp ảnh hàng đầu thế giới trong thể loại ảnh đen trắng khổ nhỏ với 67 lượt tác phẩm được chọn triển lãm và đoạt giải tại các cuộc thi quốc tế do hiệp hội này tổ chức và bảo trợ.

Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte.

Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte.

Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte.

Tác phẩm "Ngóng mẹ" của Lê Hồng Linh đoạt giải Tượng vàng nghệ thuật tại cuộc thi ảnh nghệ thuật quốc tế năm 2009 do Hội Nhiếp ảnh người Hoa tại Hong Kong (YMCAPS) tổ chức dưới sự bảo trợ của Hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ.

Thời gian 

Thời gian

Thích thú với nước

Thích thú với nước

Bú tay

Bú tay 


Cũng theo đánh giá của Hiệp hội nhiếp ảnh gia Mỹ trong năm đó, Đào Tiến Đạt đứng ở hạng 7. Trong năm 2010, anh đạt 81 giải thưởng quốc tế tại 17 quốc gia và duy trì phong độ đỉnh cao với 4 năm liên tục được Hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ bầu chọn vào hàng những nhiếp ảnh gia xuất sắc nhất thế giới về thể loại ảnh trắng đen.
Một số tác phẩm nổi bật của Đào Tiến Đạt:

Khát

Khát

Bước ngoặt

Bước ngoặt

Cầu phước

Cầu phước


Hoa Cát

Hoa Cát

Giấc mơ đời người

Giấc mơ đời người

Ở mảng đề tài du lịch, nhiếp ảnh gia Trần Phong đứng thứ 11 với thể loại ảnh màu (theo xếp hạng của Hiệp hội nhiếp ảnh gia Mỹ năm 2009).

Đường làng tôi

Đường làng tôi

Hội làng KBang

Hội làng KBang

Biển Hồ

Biển Hồ

Rừng chiều

Rừng chiều


Thái Bích Thuận giữ thứ hạng 18 ở thể loại ảnh trắng đen khổ lớn (30x40 cm). Đây là nữ nhiếp ảnh gia đầu tiên của Việt Nam được xếp vào top 22 của PSA.

Một số tác phẩm tiêu biểu của Thái Bích Thuận:

Đợi

Đợi


Hội An trong mưa

Hội An trong mưa

Sáng và tối

Sáng và tối
Độc hành

Độc hành

Hồn phố

Hồn phố


Nhiếp ảnh gia Việt Văn là tác giả Việt Nam đầu tiên đoạt giải trong cuộc thi ảnh quốc tế “Bốn mùa” (Four Season) do tổ chức Giải thưởng Liên hoan nhiếp ảnh toàn cầu (Worldwide Photography Gala Awards) của Anh tổ chức với tác phẩm Mùa thu hoạch:

Mùa thu hoạch - Việt Văn

Mùa thu hoạch - Việt Văn

Mùa thu hoạch - Việt Văn

Bếp nóng (Warm Kitchen) của nhiếp ảnh gia Huỳnh Minh Trí giành giải nhất trong cuộc thi ảnh quốc thế VAPA Nikon lần 3.

Cô bé H’Mông vùng cao Mù Căng Chải

Cô bé H’Mông vùng cao Mù Căng Chải của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai - Tác phẩm giành huy chương bạc của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP năm 2011

Ngày hè

Ngày hè của tác giả Trần Thế Phong - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011

Mưa

Mưa của tác giả Bảo Hưng - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011

Phố Hàng Ngang

Phố Hàng Ngang của tác giả Nguyễn Hồng Nga - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011


Gần nhất, tác phẩm My Balloon của Võ Anh Kiệt ghi lại khoảnh khắc chơi bong bóng của những em bé Mông ở Mộc Châu (Việt Nam) đoạt giải nhì cuộc thi National Geographic Traveler Photo Contest 2012 (Ảnh du lịch lữ hành năm 2012).

Hồ Bích Ngọc

Hồ Bích Ngọc


Thứ Năm, 23 tháng 8, 2012