Bài đăng "cũ hơn"

Trang chủ » Giáo dục

Thất nghiệp nhiều quá?!

Thạc sĩ toán học đi bán sim điện thoại, tốt nghiệp quản trị kinh doanh làm ôsin, cử nhân sư phạm chạy bàn quán cà phê… Nguồn nhân lực trình độ cao đang bị lãng phí và bán rẻ khắp nơi 

Thanh Hóa là một cái nôi hiếu học của cả nước nhưng vừa qua, con số gần 25.000 sinh viên ra trường thất nghiệp khiến nhiều người giật mình. Tình trạng này cũng đang phổ biến tại Nghệ An, Đà Nẵng, An Giang, Đồng Tháp, Quảng Nam...

Bi đát cử nhân

Sinh ra ở vùng quê nghèo khó của một xã miền núi huyện Như Thanh - Thanh Hóa, Đỗ Thị Trang tốt nghiệp loại khá ngành báo chí tại Hà Nội trong niềm tự hào của gia đình. Thế nhưng, ra trường đã 3 năm, Trang vẫn
loay hoay kiếm việc. “Sau khi làm đủ mọi nghề, từ bán cà phê, nhân viên nhà hàng, quán bia, phát tờ rơi…, cuối cùng tôi đành về quê bán hàng tạp hóa giúp mẹ vì không trụ nổi ở thủ đô” - Trang cho biết. Cũng rơi
vào tình cảnh khó khăn như Trang, Lê Thị Huyền (ngụ huyện Hoằng Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp Học viện Ngân hàng với tấm bằng loại khá nhưng lại đang làm thu ngân cho một quầy tạp hóa để kiếm tiền nuôi sống bản thân và... chờ thời.

Ông Trần Phi Hùng (thị xã Châu Đốc - An Giang) buồn bã với tấm bằng ĐH của con gái ông- chị Trần Thị Mỹ Hạnh- cử nhân quản trị kinh doanh đang thất nghiệp. Ảnh: THỐT NỐT

Nỗi thất vọng, tự ti cũng hiện rõ trên mặt Trần Thị Hoa (SN 1990, ngụ huyện Quế Sơn - Quảng Nam). Tốt nghiệp loại khá Trường ĐH Luật TPHCM, Hoa nộp hồ sơ xin việc vào VKSND tỉnh Quảng Nam, MTTQ TP Đà Nẵng và gõ cửa khắp các văn phòng luật sư ở Đà Nẵng nhưng tất cả đều trả lời đã đủ người. “Người ta tuyển dụng nhân sự khá dè dặt nên cơ hội cho những cử nhân như tụi em rất ít” - Hoa than thở. Hiện Hoa đang làm thêm cho một cơ sở chế biến thủy sản, mỗi ngày được 70.000 đồng, đủ trang trải cuộc sống trong lúc chờ việc đúng chuyên ngành.

Tại tỉnh An Giang, nhiều gia đình lâm vào cảnh bi đát vì đã bán đất, vay nợ cho con học ĐH. Ông Trần Phi Hùng (ngụ xã Vĩnh Ngươn, thị xã Châu Đốc - An Giang) lôi từ trong tủ ra tấm bằng tốt nghiệp ĐH của cô con gái Trần Thị Mỹ Hạnh. Để cho con gái có đủ tiền lên TPHCM học, ông Hùng đã cầm cố 7 công đất ruộng. Bây giờ, túng bấn quá, vợ lại bệnh nặng trong khi con gái tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh  từ năm 2011 nhưng nộp đơn xin việc vào cơ quan nào ở địa phương cũng đều bị từ chối. Một trường hợp đáng thương khác là em Nguyễn Kim Tiền, tốt nghiệp Trường ĐH Đồng Tháp năm học 2008-2012. Gặp chúng tôi khi đang chạy bàn cho một quán cà phê tại TP Long Xuyên - An Giang, Tiền cho biết em từng làm công nhân cho một công ty giày da nhưng phải bỏ ngang vì không đáp ứng được yêu cầu. “Em rất lo vì trong quá trình đi học, em có làm đơn xin vay vốn. Nếu sau 3 năm ra trường mà không trả được nợ thì sẽ chịu
lãi suất đến 120%” - Tiền nói. Đó mới chỉ là một trong số ít những cử nhân thất nghiệp mà chúng tôi đã gặp bởi đa số đều rời bỏ địa phương, lên các TP lớn tìm việc. Nói như cử nhân Đỗ Xuân Tùng (huyện Quảng Xương - Thanh Hóa) thì ở quê “ê chề lắm” vì bố mẹ đã đầu tư cho bao nhiêu tiền ăn học, giờ chẳng lẽ ngồi
chơi, ăn bám gia đình, lại bị hàng xóm dè bỉu.

Thạc sĩ cũng xất bất xang bang

Khi gặp Lê Huy V. (quê huyện Tĩnh Gia - Thanh Hóa), chúng tôi mới cảm nhận hết được nỗi vất vả, tủi hổ của những thạc sĩ thất nghiệp. Là sinh viên xuất sắc của Trường ĐH Hồng Đức (Thanh Hóa), V. từng được cử đi thi Olympic Toán quốc gia và đoạt giải khuyến khích. Vậy mà ra trường từ năm 2008, V. mang hồ sơ đi khắp nơi nhưng không nơi nào nhận. Thất vọng, V. học lên cao học và hoàn thành chương trình vào năm 2011. Cũng từ đó đến nay, thạc sĩ V. phải mưu sinh bằng đủ thứ nghề, từ làm gia sư đến bán sim điện thoại. Mới đây, V. may mắn xin được vào dạy hợp đồng ngắn hạn cho một trường cấp 3 ở một huyện miền núi với mức thù lao ít ỏi, không có bảo hiểm, trợ cấp và điều quan trọng nhất là chẳng thấy tương lai.

V. tâm sự: “Nhà có 3 anh em, bố mất từ năm em học lớp 4. Thương mẹ,em luôn cố gắng học thật giỏi. Vậy mà đã 5 năm trôi qua, em vẫn chưa lo được cho mẹ một cái gì. Gia đình lại thuộc hộ nghèo, đi học, mẹ đều vay mượn hết, giờ còn trả chưa hết nợ”.


Anh Lê Văn Đ. (quê Hà Tĩnh) tốt nghiệp Trường ĐH Sư phạm Đà Nẵng đã hơn 1 năm nhưng vẫn đang phải chạy bàn quán nước ở TP Đà Nẵng. Ảnh: BÍCH VÂN

Nhiều thạc sĩ do không tìm được công việc phù hợp đã chấp nhận ở nhà làm nội trợ. Trần Liên (quê huyện Thiệu Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp ĐH, chờ dài cổ không xin được việc nên thi cao học. Xong chương trình, kể từ ngày có bằng thạc sĩ, Liên cũng không tài nào xin được việc. Trong lúc thất nghiệp, có người đến hỏi cưới, Liên đồng ý và nay ở nhà nuôi con. Một trường hợp khác là N.T.T (SN 1985, ngụ TP Đà Nẵng), lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành ngữ văn của ĐH Huế đã gần 2 năm nay nhưng vẫn sống nhờ vào bố mẹ. T. đã gõ cửa khắp các trường ĐH, CĐ ở TP Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam để xin làm giảng viên nhưng chẳng nơi nào chịu nhận.


Nghệ An ngừng thu hút cử nhân khá, giỏi

Sở GD-ĐT tỉnh Nghệ An vừa thực hiện khảo sát tình hình việc làm của sinh viên sau khi tốt nghiệp. Kết quả cho thấy đến đầu năm 2013, có 11.569 người đã tốt nghiệp từ trung cấp chuyên nghiệp trở lên chưa tìm được việc làm. Trong đó có 1 thạc sĩ, 3.047 cử nhân ĐH, 4.042 người có trình độ CĐ. Ngày 26-12-2012, Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An đã có Công văn 9328/UBND-TH gửi Sở Nội vụ; các sở, ban, ngành, đơn vị cấp tỉnh; UBND các huyện, thành, thị về việc tạm dừng thực hiện chính sách thu hút sinh viên tốt nghiệp loại khá, giỏi.

THỐT NỐT - TUẤN MINH - BÍCH VÂN

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Tình thầy trò

Những năm tháng chiến tranh, học trò mang theo cáng tre, túi cứu thương, mũ rơm đi học, còn thầy cô đan mũ cho các em, đưa xuống hầm trú ẩn khi có ném bom.


Thời chiến, học trò đến trường, trên đầu là bom rơi đạn nổ. Ngoài sách vở thì mũ rơm, túi tre và cáng cứu thương là những vật dụng không thể thiếu trong hành trang của học trò.

Lớp học thời chiến được tổ chức ở sân kho, sân đình và cả hầm trú ẩn.


Ngoài dạy chữ, thầy giáo còn dạy học trò đan mũ rơm. Những năm kháng chiến, phong trào "mũ rơm đi học" lan khắp miền Bắc.


Cô giáo đưa học trò mẫu giáo xuống hầm trú ẩn.


Cô giáo dẫn học trò ra khỏi lớp sau khi tan trường.


Những cô giáo nuôi dạy trẻ ở Đông Anh (Hà Nội) chăm sóc học sinh mầm non ngay cạnh hầm trú ẩn.


Giữa mưa bom bão đạn, lòng ham học của trò và tình yêu sư phạm của người thầy giúp lớp học luôn được duy trì.


Tiếng đàn vẫn cất lên giữa nơi sơ tán, nhiều tài năng âm nhạc đã trưởng thành giữa vô vàn khó khăn.


Giữa tháng năm khói lửa, cậu bé Trần Đăng Khoa vừa đi học vừa làm thơ "Ao trường vẫn nở hoa sen/ Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu".

Đôi chân thần kỳ của cậu bé Nguyễn Ngọc Ký. Ngày nay ở tuổi 67, là người thầy về hưu, Nguyễn Ngọc Ký vẫn viết sách bằng chân, tự lo những sinh hoạt thường ngày (xem video) và trở thành nhà tư vấn tâm lý. 


Một tiết học thực hành với các dụng cụ đơn sơ.


Giảng viên Học viện Âm nhạc năm 1975.


Voi được trực tiếp mang vào lớp để học sinh quan sát, thực hành tiết Sinh vật.

Sưu tầm
Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Con ước...giống bài văn trước

"Ông nội em có hai cái râu vểnh lên", "con gà mái nhà em có mào đỏ chót", "mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới gốc cây cà chua"... là những câu văn của trẻ khiến phụ huynh lo lắng. 

Chị Minh ở Đống Đa (Hà Nội) bất ngờ khi con trai học tiểu học thủ thỉ: "Đọc lại 8 bài văn con làm từ đầu năm đến giờ thấy hoang mang quá mẹ ạ". Rồi cậu kể, cô giáo yêu cầu cả lớp viết tập làm văn theo gợi ý cô cho sẵn nên khi làm bài văn tả bác sĩ, cậu dùng câu kết luận "Em mơ ước sau này lớn lên em là bác sĩ". Khi làm văn tả người nghệ sĩ, cũng kết "Em mơ ước sau này làm nhạc sĩ", và khi tả bác công nhân, cậu lại viết: "Em ước mơ lớn lên em làm công nhân".

"Con tả thầy giáo, ca sĩ, rồi kỹ sư... cũng phải lặp lại câu ước mơ lớn lên em làm nghề như họ. Thế sau này con làm gì, mẹ nhỉ?", cậu bé đặt câu hỏi.

Chị Minh vội xem lại tập văn con làm. "Đọc văn của con mình phì cười, phần mở đầu và thân bài, con trai có nhiều sáng tạo. Riêng cái kết thì đúng là 8 bài như một. Cái sự máy móc vớ vẩn đó làm hỏng cả ước mơ của con mình, phải rút kinh nghiệm thôi", chị Minh nói và cho hay lâu nay nhìn bảng điểm, bài văn nào con trai cũng được 8, 9, thậm chí 10 nên chị vẫn yên tâm.

Còn chị Hoài (Cầu Giấy, Hà Nội) kể, sau một lần hướng dẫn con làm bài tập về nhà, hôm sau bé mếu máo trách "vì mẹ dạy mà bài tập làm văn của con chỉ được cô cho 5 điểm". Kể từ đó, bé tự học thuộc văn trong sách tham khảo hoặc dàn bài mà cô cho, không nhờ mẹ hướng dẫn nữa vì sợ "không đúng ý cô".

Có lần, bé ghép nhầm cấu trúc cô hướng dẫn, viết "con gà mái nhà em có cái mào đỏ chót" khiến cả nhà phì cười. Lúc tả con mèo, bé nghe lời cô học theo văn mẫu, viết rất hay. Nhưng khi đề bài yêu cầu tả ông nội, bé lại lấy cấu trúc của bài trước ra tham khảo và viết "ông em có hai cái râu vểnh lên".

"Tả cây cối thì bé phải tả đầy đủ bộ phận theo lời cô dặn. Thế mới có bài tả cây cà chua: 'Trong vườn nhà em có rất nhiều loại cây nhưng em thích nhất là cây cà chua. Gốc cây to, rễ cây mọc thành từng chùm, thân cây sum suê cành lá. Mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới bóng cây", chị Hoài kể và cho biết phải mất rất nhiều thời gian để giải thích cho con hiểu, nhưng bé vẫn giữ lập trường "học theo văn mẫu và lời cô dặn".


Có những bé sau khi bị điểm kém do bố mẹ hướng dẫn tập làm văn đã nhất quyết học theo văn mẫu và nghe lời cô. Ảnh minh họa: Hoàng Thùy.

Bạn đọc Mỹ Tiên kể, mới đây chị về thăm nhà, kiểm tra vở của em trai đang học lớp 5. Khi xem đến vở tập làm văn thì chị giật mình. Như bài yêu cầu tả con vật nhà em nuôi, do nhà chị không nuôi con vật gì nên em trai đã viết mở bài: "Nhà em có một con chó của nhà dì Thúy".

Thân bài cậu bé mô tả: "Con chó có mắt đen như hạt nhãn, mũi to bằng mũi của em, còn mõm thì to như mõm cá sấu. Nó chỉ ăn thịt và xương. Khi có người lạ vào nhà nó sủa gâu gâu, nếu người ta chửi nó sẽ quay đít bỏ đi". Cuối cùng cậu kết luận: "Em xin hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã thương con chó".

Mỹ Tiên cười đến chảy nước mắt vì trong tất cả bài văn của em đều có câu kết 'Em xin hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ'. Ngay cả khi tả cây cổ thụ, cậu bé cũng viết: "Nhà em vừa mới có một cây cổ thụ, cây to bằng con lươn. Rồi kết lại cũng hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã ngồi dưới gốc cây".

"Ở trường cô giáo dạy em mình học thuộc các bài văn mẫu của cô, cho nên khi em làm bài, lúc nhớ lúc không, đành lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia. Mình cảm thấy nản cho cách dạy văn và học văn của thầy cô giáo và các em học sinh bây giờ", Mỹ Tiên nói.

Bên cạnh những "sản phẩm học thuộc", có những bé lại viết văn rất ngô nghê. Nguyên là giáo viên dạy văn cấp 3 nhưng chị Linh tự nhận không thể dạy được con làm văn. Chị cho biết, bé My con gái chị đang học lớp 4 tại một trường tiểu học ở quận Cầu Giấy, bé viết chữ xấu, ngại học văn và tư duy nặng về tính toán. Có những bài văn của con chị đọc xong chỉ biết bò lăn ra cười.

Với đề bài tả con mèo, bé viết: "Nhà em có con mèo lười, không biết bắt chuột, đi chơi về thì lem luốc, lại kén ăn nên cả nhà đều ghét. Bà em còn dọa làm thịt quách con mèo ấy đi". Bé kết luận rất thật thà: "Em rất ghét con mèo ấy".

Khi cô giáo yêu cầu viết về giấc mơ với ba điều ước, bé đã viết bài văn hai trang giấy và ước tới 20 lần. Điều đầu tiên cô bé đã ước "có thật nhiều điều ước". Bé viết: "Điều ước đầu tiên của em là những người cùng hoàn cảnh với em không khổ nữa. Điều ước thứ hai là tất cả những người xấu tính, độc ác không có mặt trên đời. Điều ước thứ ba là bà ngoại em sống lại và thọ đến 10 tuổi".

"Do điều ước thứ nhất của em là có thật nhiều điều ước nên điều ước thứ tư của em là những người nghèo trở nên giàu có. Điều ước thứ năm của em là trên thế giới này sẽ không có bệnh nào nữa. Điều ước thứ sáu của em là đất nước Việt Nam sẽ rộng thêm, đông người thêm".

Cuối bài, bé tiếp tục viết rất thật: "Điều ước thứ hai mươi mốt của em vừa định ước thì em đã bị gọi dậy. Em vừa thấy vui vừa thấy tiếc. Tối nay em phải mơ tiếp mới được. Chắc chắn là em phải mơ tiếp mới được".

Hoàng Thùy

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2013

1001... kiểu

(Tản mạn) - Phản hồi về kết luận thanh tra của Bộ GD-ĐT về tình trạng dạy thêm, học thêm và lạm thu ở các trường thuộc địa bàn Hà Nội, độc giả cho rằng sai phạm trên thực tế nhiều hơn kết quả mà Bộ đưa ra rất nhiều và tình trạng này không chỉ là vấn đề của riêng thủ đô.


Ép học thêm đủ kiểu



1001 kiểu ép học thêm

Một độc giả ở Hà Nội nêu thực trạng, không riêng trường điểm mà nhiều trường không điểm cũng dạy thêm tràn lan. Các cô thuê trung tâm và nhà dân rồi núp danh bồi dưỡng kiến thức để dạy thêm. Cứ mỗi buổi học 2 tiếng các cháu phải trả 100.000 đồng.

Ở khu vực Mỹ Đình - một độc giả cho biết: “Tôi cũng có con lớp 1 và phải đi học thêm vì nếu không đi sẽ bị kém ngay (vì so sánh giữa lúc trước và sau khi đi học thêm mà, khác hẳn luôn), mặc dù mình kiểm tra con mình đọc và viết là khá tốt”.

Bức xúc về việc nhà trường gợi ý hội phụ huynh yêu cầu cha mẹ viết đơn xin học thêm dưới tinh thần tự nguyện, phụ huynh Nguyễn Thị Nhung cho rằng hình thức thì tự nguyện nhưng thực chất là bắt buộc...

Nhiều phụ huynh ở khu vực ngoại thành Hà Nội, các tỉnh khác cũng chia sẻ hiện trạng này không chỉ xuất hiện ở các thành phố lớn hay thủ đô. Anh Nguyễn Hữu Thông cho biết “quê tôi một huyện nghèo ngoại thành Hà Nội mà các cháu học lớp 2 đóng góp đến 1,8 triệu đồng”.

Thậm chí, người trong ngành cũng cảm thấy lo ngại trước tình hình dạy thêm, học thêm tràn lan, lạm thu tiền trường hiện nay: “Mặc dù chúng tôi là giáo viên nhưng khi nhìn vào những khoản đóng góp của trò, chúng tôi
không khỏi ngao ngán!” Một giáo viên ở Bắc Ninh còn đưa ra đề nghị Bộ GD-ĐT nên thanh tra khu vực này vì “hầu hết các sai phạm mà thanh tra đã đưa ra ở Hà Nội thì trường tôi đều có”.

Không đồng tình với việc nhà trường “ép phụ huynh các cháu mới vào lớp 1 tình nguyện cho con em học tiếng Anh do người nước ngoài dạy với chi phí lớn”, một phụ huynh bức xúc: “Các cháu chưa biết chữ cái nhưng giao bài điền từ còn thiếu bằng tiếng Anh... Thật là lối dạy không có khoa học!”

Thậm chí, một phụ huynh tên Mai còn phàn nàn về việc con chị mới đang học lớp 4 tuổi ở trường mầm non công, trường chuẩn quốc gia mà cũng phải đóng tiền học thêm môn năng khiếu. Điều chị thắc mắc là những môn được cho là học thêm này lại được học trong giờ học bình thường, tại lớp học.
“Vì vậy mình có muốn không cho con học cũng khó. Khi các bạn được học, được chơi, được vẽ, được múa thì chả nhẽ con mình cứ ngồi nhìn "mồm" à? Vì vậy về nhà các bé cứ đòi ba mẹ cho đi học "năng khiếu". Không thể hiểu nỗi nữa…”

Độc giả Quân thì thắc mắc trường học của con anh có tới 2 giáo trình môn tiếng Anh. “Một tuần có đến 4 buổi học tiếng Anh. Không hiểu giảm tải như thế nào, gần như là ép các cháu học”.

Cần đường dây "nóng" để tố dạy thêm

Rất nhiều giải pháp đã được bạn đọc đưa ra để hạn chế tình trạng dạy thêm, học thêm và lạm thu ở các trường. Một số độc giả cho rằng Bộ, Sở không nên thanh tra theo kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” mà cần thanh tra diện rộng.

"Hoặc, muốn thanh tra các bác cứ đóng vai một phụ huynh đến các trườnghỏi thăm các phụ huynh biết thực tế” – một bạn đọc hiến kế.

Một ý kiến được nhiều người tán thành là nên trao trách nhiệm cho Hiệu trưởng và lãnh đạo cao nhất của các trường sai phạm. “Cần có một hòm thư, một địa chỉ tố cáo dưới nhiều hình thức, được công bố rộng rãi trên
các phương tiện thông tin và tiếp nhận thông tin tố cáo một cách nghiêm túc thì mới dẹp được nạn dạy thêm học thêm vô tổ chức này” – một bạn đọc đưa giải pháp. Độc giả này cũng lo ngại: “Tình hình hiện nay, ai cũng khó khăn cả, cứ lấy lý do thu nhập thấp để làm sai thì còn bao nhiêu ngành cũng thu nhập thấp đều làm sai thì xã hội sẽ như thế nào?”

Đặc biệt, bạn đọc Nguyễn Kiên mạnh dạn đưa giải pháp “giải tán Hội cha mẹ học sinh” vì “lâu nay Hội cha mẹ học sinh như một công cụ thu tiền ngoài quy định hộ nhà trường và sử dụng tiền đóng góp của các phụ huynh khác để tặng quà, biếu xén các thầy cô nhân ngày Lễ, tết mà thôi!” Độc giả Kiên cho rằng, Hội Phụ huynh “hoạt động không thực sự như mục đích và tôn chỉ đề ra. Nếu không giải tán vì nhiều lý do khác thì cần phải cấm Hội thu tiền dưới mọi hình thức, các khoản chi cần thiết phải có kế hoạch sử dụng, thông báo rõ ràng và nhà trường đứng ra thu hộ”.

Trước thực trạng này, bạn đọc Đỗ Hùng tỏ ra ái ngại và cho rằng cần kêu gọi trách nhiệm từ tất cả các phía: “Nhìn các em bé lớp 1 đã phải đến nhà cô chủ nhiệm học thêm vào thứ 7, Chủ nhật - dù đã học 2 buổi các ngày trong tuần mà thương các em đang bị đánh cắp tuổi thơ..”.

Nguyễn Thảo (VietNamNet)


Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012