Bài đăng "cũ hơn"

Trang chủ » Nghệ An

Thất nghiệp nhiều quá?!

Thạc sĩ toán học đi bán sim điện thoại, tốt nghiệp quản trị kinh doanh làm ôsin, cử nhân sư phạm chạy bàn quán cà phê… Nguồn nhân lực trình độ cao đang bị lãng phí và bán rẻ khắp nơi 

Thanh Hóa là một cái nôi hiếu học của cả nước nhưng vừa qua, con số gần 25.000 sinh viên ra trường thất nghiệp khiến nhiều người giật mình. Tình trạng này cũng đang phổ biến tại Nghệ An, Đà Nẵng, An Giang, Đồng Tháp, Quảng Nam...

Bi đát cử nhân

Sinh ra ở vùng quê nghèo khó của một xã miền núi huyện Như Thanh - Thanh Hóa, Đỗ Thị Trang tốt nghiệp loại khá ngành báo chí tại Hà Nội trong niềm tự hào của gia đình. Thế nhưng, ra trường đã 3 năm, Trang vẫn
loay hoay kiếm việc. “Sau khi làm đủ mọi nghề, từ bán cà phê, nhân viên nhà hàng, quán bia, phát tờ rơi…, cuối cùng tôi đành về quê bán hàng tạp hóa giúp mẹ vì không trụ nổi ở thủ đô” - Trang cho biết. Cũng rơi
vào tình cảnh khó khăn như Trang, Lê Thị Huyền (ngụ huyện Hoằng Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp Học viện Ngân hàng với tấm bằng loại khá nhưng lại đang làm thu ngân cho một quầy tạp hóa để kiếm tiền nuôi sống bản thân và... chờ thời.

Ông Trần Phi Hùng (thị xã Châu Đốc - An Giang) buồn bã với tấm bằng ĐH của con gái ông- chị Trần Thị Mỹ Hạnh- cử nhân quản trị kinh doanh đang thất nghiệp. Ảnh: THỐT NỐT

Nỗi thất vọng, tự ti cũng hiện rõ trên mặt Trần Thị Hoa (SN 1990, ngụ huyện Quế Sơn - Quảng Nam). Tốt nghiệp loại khá Trường ĐH Luật TPHCM, Hoa nộp hồ sơ xin việc vào VKSND tỉnh Quảng Nam, MTTQ TP Đà Nẵng và gõ cửa khắp các văn phòng luật sư ở Đà Nẵng nhưng tất cả đều trả lời đã đủ người. “Người ta tuyển dụng nhân sự khá dè dặt nên cơ hội cho những cử nhân như tụi em rất ít” - Hoa than thở. Hiện Hoa đang làm thêm cho một cơ sở chế biến thủy sản, mỗi ngày được 70.000 đồng, đủ trang trải cuộc sống trong lúc chờ việc đúng chuyên ngành.

Tại tỉnh An Giang, nhiều gia đình lâm vào cảnh bi đát vì đã bán đất, vay nợ cho con học ĐH. Ông Trần Phi Hùng (ngụ xã Vĩnh Ngươn, thị xã Châu Đốc - An Giang) lôi từ trong tủ ra tấm bằng tốt nghiệp ĐH của cô con gái Trần Thị Mỹ Hạnh. Để cho con gái có đủ tiền lên TPHCM học, ông Hùng đã cầm cố 7 công đất ruộng. Bây giờ, túng bấn quá, vợ lại bệnh nặng trong khi con gái tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh  từ năm 2011 nhưng nộp đơn xin việc vào cơ quan nào ở địa phương cũng đều bị từ chối. Một trường hợp đáng thương khác là em Nguyễn Kim Tiền, tốt nghiệp Trường ĐH Đồng Tháp năm học 2008-2012. Gặp chúng tôi khi đang chạy bàn cho một quán cà phê tại TP Long Xuyên - An Giang, Tiền cho biết em từng làm công nhân cho một công ty giày da nhưng phải bỏ ngang vì không đáp ứng được yêu cầu. “Em rất lo vì trong quá trình đi học, em có làm đơn xin vay vốn. Nếu sau 3 năm ra trường mà không trả được nợ thì sẽ chịu
lãi suất đến 120%” - Tiền nói. Đó mới chỉ là một trong số ít những cử nhân thất nghiệp mà chúng tôi đã gặp bởi đa số đều rời bỏ địa phương, lên các TP lớn tìm việc. Nói như cử nhân Đỗ Xuân Tùng (huyện Quảng Xương - Thanh Hóa) thì ở quê “ê chề lắm” vì bố mẹ đã đầu tư cho bao nhiêu tiền ăn học, giờ chẳng lẽ ngồi
chơi, ăn bám gia đình, lại bị hàng xóm dè bỉu.

Thạc sĩ cũng xất bất xang bang

Khi gặp Lê Huy V. (quê huyện Tĩnh Gia - Thanh Hóa), chúng tôi mới cảm nhận hết được nỗi vất vả, tủi hổ của những thạc sĩ thất nghiệp. Là sinh viên xuất sắc của Trường ĐH Hồng Đức (Thanh Hóa), V. từng được cử đi thi Olympic Toán quốc gia và đoạt giải khuyến khích. Vậy mà ra trường từ năm 2008, V. mang hồ sơ đi khắp nơi nhưng không nơi nào nhận. Thất vọng, V. học lên cao học và hoàn thành chương trình vào năm 2011. Cũng từ đó đến nay, thạc sĩ V. phải mưu sinh bằng đủ thứ nghề, từ làm gia sư đến bán sim điện thoại. Mới đây, V. may mắn xin được vào dạy hợp đồng ngắn hạn cho một trường cấp 3 ở một huyện miền núi với mức thù lao ít ỏi, không có bảo hiểm, trợ cấp và điều quan trọng nhất là chẳng thấy tương lai.

V. tâm sự: “Nhà có 3 anh em, bố mất từ năm em học lớp 4. Thương mẹ,em luôn cố gắng học thật giỏi. Vậy mà đã 5 năm trôi qua, em vẫn chưa lo được cho mẹ một cái gì. Gia đình lại thuộc hộ nghèo, đi học, mẹ đều vay mượn hết, giờ còn trả chưa hết nợ”.


Anh Lê Văn Đ. (quê Hà Tĩnh) tốt nghiệp Trường ĐH Sư phạm Đà Nẵng đã hơn 1 năm nhưng vẫn đang phải chạy bàn quán nước ở TP Đà Nẵng. Ảnh: BÍCH VÂN

Nhiều thạc sĩ do không tìm được công việc phù hợp đã chấp nhận ở nhà làm nội trợ. Trần Liên (quê huyện Thiệu Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp ĐH, chờ dài cổ không xin được việc nên thi cao học. Xong chương trình, kể từ ngày có bằng thạc sĩ, Liên cũng không tài nào xin được việc. Trong lúc thất nghiệp, có người đến hỏi cưới, Liên đồng ý và nay ở nhà nuôi con. Một trường hợp khác là N.T.T (SN 1985, ngụ TP Đà Nẵng), lấy bằng thạc sĩ chuyên ngành ngữ văn của ĐH Huế đã gần 2 năm nay nhưng vẫn sống nhờ vào bố mẹ. T. đã gõ cửa khắp các trường ĐH, CĐ ở TP Đà Nẵng và tỉnh Quảng Nam để xin làm giảng viên nhưng chẳng nơi nào chịu nhận.


Nghệ An ngừng thu hút cử nhân khá, giỏi

Sở GD-ĐT tỉnh Nghệ An vừa thực hiện khảo sát tình hình việc làm của sinh viên sau khi tốt nghiệp. Kết quả cho thấy đến đầu năm 2013, có 11.569 người đã tốt nghiệp từ trung cấp chuyên nghiệp trở lên chưa tìm được việc làm. Trong đó có 1 thạc sĩ, 3.047 cử nhân ĐH, 4.042 người có trình độ CĐ. Ngày 26-12-2012, Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An đã có Công văn 9328/UBND-TH gửi Sở Nội vụ; các sở, ban, ngành, đơn vị cấp tỉnh; UBND các huyện, thành, thị về việc tạm dừng thực hiện chính sách thu hút sinh viên tốt nghiệp loại khá, giỏi.

THỐT NỐT - TUẤN MINH - BÍCH VÂN

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

Đồng đội ơi, cứu...

(Dân trí) - Chúng tôi nâng máy ảnh lên lại hạ máy xuống không sao chụp được vì nước mắt cứ trào ra ướt đẫm trước nỗi bất hạnh quá sức tưởng tượng của một gia đình.

3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...
3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...

Ba con người điên dại, lê lết trên nền nhà đất trống huơ trống hoác trong lúc chỗ dựa duy nhất của họ đang phải giành giật sự sống nơi bệnh viện. Tất cả toát lên một sự điêu tàn, thương tâm, cùng quẫn mà từ trước tới nay chúng tôi chưa hề gặp bao giờ.

Tột cùng bất hạnh

Tháng 1/1972, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Văn Hoá (SN 1952) lên đường ra trận, tham gia đoàn quân Nam tiến đánh giặc. Sau những năm tháng ở chiến trận cùng với đồng đội và giải phóng miền Nam trong chiến thắng tưng bừng. Tháng 5/1976, anh xuất ngũ trở về quê hương kết duyên với chị Nguyễn Thị Tuyết (SN 1953) định cư tại xã Quỳnh Mỹ nay là khối 9 thị trấn Cầu Giát (huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An).

3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...
Cô con dâu đã ở riêng đôi khi cũng phải tranh thủ sang nhà cho bố  ăn cháo. Nói cháo cho oai, chứ nước nhiều hơn gạo mỗi khi cho ông ăn.

Do những năm tháng chiến đấu trong các trận mạc, anh đã bị chất độc màu da cam ăn sâu vào cơ thể mà anh không hề hay biết. Cái ngày vợ chồng anh sinh các con thì mới hay biết mình đã bị nhiễm chất độc da cam nhưng không biết phải làm sao giờ. Cũng từ đó, 3 đứa con của vợ chồng anh đều dị tật. Đầu tiên phải kể đến cậu con trai Lê Văn Cường (SN 1980) đầu óc khá tỉnh táo nhưng 2 cánh vai sạ xuống, mỗi bên nổi lên hai cục xương tựa như người có… 4 vai.

Và anh quặt quẹo ốm đau triền miên tưởng chừng anh không thể lấy được vợ. Thế nhưng, Cường may mắn được một thiếu nữ nghèo thương yêu lấy làm chồng. Ngày họ cưới nhau hai bên nội ngoại, làng xóm ai cũng vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, quà cưới cũng như của hồi môn với vợ chồng trẻ Cường lúc đó chẳng có gì ngoài mấy yến gạo, cân muối. Sau ngày cưới, họ không có tiền mua đất nên phải dựng tạm ngôi nhà trong vườn bố mình để ở riêng bữa rau bữa cháo nuôi nhau cho qua ngày đoạn tháng.

Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.
Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.

Sau khi anh Cường ra đời được 2 năm, bà Tuyết tiếp tục sinh thêm đứa con thứ 2 và đặt tên là Việt (SN 1982). Ngày cất tiếng khóc chào đời Việt cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa và lớn nhanh như thổi. Từ năm lớp 1 đến gần cuối cấp 2, Việt luôn là đứa con ngoan hiền, chăm lo học giỏi. Thế nhưng đến năm 13 tuổi, Việt bỗng dưng trở chứng, tính tình khác thường… Đặc biệt, Việt cứ lắc lư như một người bị bệnh thần kinh và cuối cùng là toàn thân không sao cố định được.

Kể từ đó, con đường học hành của Việt chính thức dừng lại. Và quãng đời tăm tối gắn với Việt từ ngày đó. Hằng ngày, Việt chỉ nằm bẹp, lắc rung cả giường, muốn ngồi dậy phải có người khác khiêng. Những mong có đứa con lành lặn để sau này khi về già còn có đứa nuôi dưỡng, nâng đỡ nên năm 1984, chị Tuyết thêm
một lần sinh hạ - lần thứ ba với đứa con gái chào đời chị đặt tên Lê Thị Hoa. Hoa ra đời rực rỡ như bông hoa đào chúm chím trước xuân ai cũng vui mừng. Niềm vui tràn ngập gia đình, anh chị nhìn con tràn trề hy vọng. Thế nhưng, tai họa lại ập đến, năm lớp 4, Hoa bỗng nhiên cứ đi như lao về phía trước rồi ngã ịch lúc nào không biết.

Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.
Người con gái duy nhất của ông Hóa chỉ biết nằm "cười" sảng. Chị bị từ khi đang học cấp 1 cho đến nay như  cảnh ngộ của anh trai mình. 

Dần dần, Hoa cứ liêu xiêu như người đi trong mưa bão và cuối cùng là chân tay run bần bật không cầm được cái gì rồi dẫn đến mất trí nhớ, và hằng ngày Hoa chỉ biết la hét suốt ngày đêm. Hai đứa con mang
bệnh nặng, có thứ gì đáng đồng tiền trong nhà anh chị bán hết để đưa 2 con đi bệnh viện hầu mong sẽ có một phép mầu nào đó sẽ chữa trị khỏi. Song, vợ chồng anh mang hai con đưa đi khắp các bệnh viện từ Bắc vào Nam, hay Miền Trung nhưng vô vọng, đành gạt nước mắt đưa về sớm khuya lặn lội làm lụng nuôi con.

Tưởng rằng nỗi thống khổ đã đến tột cùng, dè đâu năm 1990, ông Hoá, chỗ dựa vững chắc của cả gia đình đột nhiên phát bệnh: Chân run, tay khèo, cơ teo, miệng ngọng, mắt lồi, trí nhớ hoàn toàn bị xoá sạch. Hàng ngày, ông chống 2 tay xuống đất lết đi từng centimet, vừa lết ông vừa kêu lên thảm thiết “Đồng đội ơi…cứu với”.
Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.
Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.

Từ đó, bà Tuyết một mình, vắt kiệt sức chống chọi phục vụ ngần ấy con người vừa bệnh tật vừa điên dại. Bà chạy vậy khắp nơi, nhờ sự cưu mang của anh em nội ngoại bà con chòm xóm bữa rau bữa cháo cầm hơi. Đã
vậy, các thành viên trong gia đình cứ ốm đau triền miên nên phải thuốc thang liên tục quanh năm.

Họa vô đơn chí

Trong lúc nỗi bất hạnh của gia đình cựu chiến binh này khó có gia đình nào ở xứ Nghệ có thể “sánh kịp” thì tạo hoá lại khéo “trêu ngươi”. Thế là tai hoạ thêm một lần nữa đổ ập xuống như muốn nghiền nát, chặn hết con đường sống của họ. Trong một lần đi nhặt ve chai, bà Tuyết bị một chiếc xe tải tông phải. Bà được nhập vào bệnh viện đa khoa tỉnh Nghệ An, nằm tại “Phòng hồi sức tích cực đặc biệt” sau đó chuyển qua khoa thần kinh cột sống rồi xuống Khoa răng hàm mặt.

Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.
Người cựu chiến binh năm xưa từng ra vào chiến trường, lăn dưới mưa  đạn của quân thù không đầu hàng số phận, nhưng giờ ông đang đầu hàng số phận mình ngay giữa thời bình...

Tại bệnh viện, bà Tuyết bị cắt cụt cánh tay phải, gãy xương đòn vai, chấn thương sọ não, gãy xương quai hàm trên dưới, vỡ xương xoan mặt, dập đốt sống 4, đa chấn thương toàn thân. Hiện nay, bà vẫn hôn mê sâu, nằm bất động, toàn thân quấn đầy băng trắng dù đã chạy chữa hết 60 triệu. Bà Tuyết là lao động chính trong gia đình, là chỗ dựa cho cả 4 con người giờ bà đã như sụp đổ, không còn khả năng lao động được nữa, giờ bà đang nằm chờ chết mà thôi… Như thế, đoạn kết của một gia đình có thể xem như đã chấm dứt.

Trong khi đó, có mặt tại gia đình bà Tuyết vào những ngày cuối tháng 11 này cơn mưa cứ rắc rắc như rắc muối, giữa cái lạnh tê tê của xứ Nghệ và lặng người chứng kiến sự điêu tàn không bút nào tả xiết. Căn nhà của những người “khốn khổ” này khi những bức tường vôi lở loác như một thân hình người bị ghẻ lỡ, mái ngói tiêu điều xác xơ như có cơn gió giật cấp 12 vừa vụt qua, cũng vì thế nhưng trong căn nhà không có chỗ nào không dột khi trời mưa xuống. Nước mưa, cộng với bột mọt (những con mọt đục xà nhà - PV) từ rui hoành rơi xuống đầu 3 con người gầy gò, rách rưới, hôi hám, vô thức, run cầm cập.

Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.
Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.

Dường như cảm nhận được nỗi đau, ông Hoá không còn kêu la ngồi thẩn thờ, đôi mắt vô hồn. Cô con gái út không còn lê la ngoài chợ được nữa mà thay vào đó là hú hét mà ngồi lỳ một chỗ tay chân run bần bật lên, còn Việt thì vẫn cứ run lắc liên tục không ngừng. Từ đầu đến cuối nhà, không thấy bất cứ một vật dụng gì để có thể nhận ra đây là chỗ ở của “con người”.

Cậu con trai đầu dù ốm yếu vẫn phải vào bệnh viện trực mẹ. Toàn bộ gánh nặng gia đình nhờ vào cô con dâu đã ở riêng cũng nghèo khổ, nhàu nát, tả tơi chẳng khác gì mẹ chồng do gánh nặng nhà chồng và nhà mình
với hai con thơ dại. Khi thấy chúng tôi đặt gói quà vào bên cạnh, ông Hoá bổng như cảm nhận được, hai giọt nước mắt vón thành cục trào ra, lăn xuống, đọng lại trong hốc mắt sâu hoằn.

Ông cứ ú ớ, khó nhọc vừa rên hừ hừ rồi nói những câu rất khó nhọc: “Đồng đội ơi…cứu…cứu với! Ai ơi…cứu…cứu…”.

Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...

Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...
Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...


Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 1254: Anh Lê Văn Cường, khối 9 thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An

ĐT: 01658.903.334 - anh Nam em bà Tuyết.

2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.

Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)

Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490

Email:quynhanai@dantri.com.vn

Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:

* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.


* Tài khoản USD tại VietComBank:Account Name:Bao Khuyen hoc & Dan tri

Account Number: 045 137 195 6482

Swift Code: BFTVVNVX

Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)

* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm


* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 0721100356359

Tại Ngân hàng TMCP Quân đội - Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội

* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)

Tên TK:Báo Khuyến học & Dân tríSố TK: 0721100357002

Swift Code: MSCBVNVX

Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)

3. Văn phòng đại diện của báo:

VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725

VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885

VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269

Nguyễn Duy

Thứ Tư, 11 tháng 12, 2013