Bài đăng "cũ hơn"

Trang chủ » Trẻ em

Bện chổi rơm


Những năm 80 của thế kỷ trước vào khoảng tháng hai âm lịch, trời vẫn còn rét và lất phất mưa xuân, không khí nồm ẩm, đường sá lép nhép là lúc ông, bà nội tôi lấy rơm từ giác bếp xuống để bện chổi.


Rơm dùng để bện chổi phải là loại rơm nếp, được thu hoạch từ vụ mùa năm trước. Hàng năm, cứ đến vụ gặt lúa mùa (vụ hè thu), bà nội tôi lại đi tuốt lúa hộ mấy nhà trong xóm và xin rơm nếp về để sau này làm chổi.

Những năm đó máy tuốt lúa chưa có, khi gặt về nông dân thường dùng các biện pháp thủ công như đập, tuốt, vò để thu được hạt thóc. Lúa nếp dai hơn lúa tẻ, do đó người ta thường phải dùng đôi đũa tuốt từng bông để lấy hạt, cũng chính vì nó dai như thế nên người ta mới chọn rơm nếp để bện chổi.

Trong những ngày bà đi tuốt lúa, thường thì cứ một, hai tiếng tôi lại chạy sang nhà hàng xóm để mang bó rơm mà bà vừa tuốt được về để ông ở nhà chia thành những bó nhỏ tầm khoảng một chít tay rồi đem phơi nắng. Vài hôm sau, khi rơm đã khô vàng, hai ông cháu lại xếp gọn gàng trên gác bếp để qua Tết mang ra bện chổi.

Rơm được lấy xuống, vẫn theo từng bó, ông kê lên thớt và dùng dao chặt bỏ phần đầu mặt của cọng rơm, sau đó chuyển cho bà và tôi rút lấy phần sợi. Ông dùng sợi lạt nhỏ và mềm để bó những sợi rơm vàng óng thành từng lọn nhỏ (những sợi lạt này được chẻ để gói bánh chưng tết, gói xong còn thừa ông quấn lại và cũng gác lên gác bếp, khi dùng để bện chổi thì lấy xuống ngâm vào chậu nước mấy tiếng cho lạt mềm và dai trở lại). Thường thì mỗi cái chổi to dùng 5 lọn rơm, chổi nhỏ dùng 3 lọn, ông chỉ bện chổi to thôi, còn chổi nhỏ để cho tôi tập bện.

Dăm, bẩy sợi rơm được bện với nhau để thành sợi dây, rồi dùng chính sợi dây đó quấn chặt lọn rơm từ phần lạt buộc lại, được hai hay ba vòng lại ghép thêm một lọn rơm khác. Cứ thế những lọn rơm được xếp phẳng với nhau, còn các sợi rơm đem bện lại, tiếp nối nhau thành sợi dây để quấn cán chổi. Khi cán chổi đã được quấn khoảng hơn gang tay, lúc đó chuyển sang công đoạn chốt cán. Các sợi rơm được tết lại với nhau rất tài tình theo từng lớp nhỏ dần cho đến khi toàn bộ lõi rơm đã được khóa hết. Lúc đó ông dùng một đoạn tre dài chừng hai chục cm vót nhọn hai đầu ở giữa đập dập, xoắn lại để đóng cọc vào lõi cán chổi và cũng là để chốt nút rơm cuối cùng. Đóng cọc xong, ông dùng dao để cắt các đoạn rơm thừa sau khi được khóa tạo thành các con mắt nhỏ xếp vòng quanh cuống chổi, trông cứ như là một quả na nhỏ màu vàng, thế là một cái chổi đã hoàn thành.

Chổi bện xong, để mặt rơm được phẳng phiu, mềm mại ông cẩn thận dùng chiếc lược cũ làm bằng đuya-ra (kỷ niệm thời quân ngũ của ông) để chải hết những hạt thóc còn bám vào rơm, sau đó mới đem dùng.

Cứ mỗi năm, ông, bà tôi thường làm hơn chục cái chổi, vừa để dùng, vừa để làm quà biếu họ hàng, người thân, dùng hết sang năm lại làm. Ngày nay, nhà nông có máy tuốt lúa ngay tại cánh đồng. Gặt xong một loáng là thóc đã được đóng vào bao mang về, còn phần rơm, rạ để lại hết ngoài ruộng, vài hôm thấy khô khô là châm lửa đốt. Khói um từ làng quê lên đến thành phố, do đó không còn rơm nếp mà bện chổi nữa.

Lâu lâu không nhìn thấy cái chổi rơm, chợt nhớ lại những ngày xưa bện chổi.

Sưu tầm
Thứ Năm, 5 tháng 6, 2014

1001... kiểu

(Tản mạn) - Phản hồi về kết luận thanh tra của Bộ GD-ĐT về tình trạng dạy thêm, học thêm và lạm thu ở các trường thuộc địa bàn Hà Nội, độc giả cho rằng sai phạm trên thực tế nhiều hơn kết quả mà Bộ đưa ra rất nhiều và tình trạng này không chỉ là vấn đề của riêng thủ đô.


Ép học thêm đủ kiểu



1001 kiểu ép học thêm

Một độc giả ở Hà Nội nêu thực trạng, không riêng trường điểm mà nhiều trường không điểm cũng dạy thêm tràn lan. Các cô thuê trung tâm và nhà dân rồi núp danh bồi dưỡng kiến thức để dạy thêm. Cứ mỗi buổi học 2 tiếng các cháu phải trả 100.000 đồng.

Ở khu vực Mỹ Đình - một độc giả cho biết: “Tôi cũng có con lớp 1 và phải đi học thêm vì nếu không đi sẽ bị kém ngay (vì so sánh giữa lúc trước và sau khi đi học thêm mà, khác hẳn luôn), mặc dù mình kiểm tra con mình đọc và viết là khá tốt”.

Bức xúc về việc nhà trường gợi ý hội phụ huynh yêu cầu cha mẹ viết đơn xin học thêm dưới tinh thần tự nguyện, phụ huynh Nguyễn Thị Nhung cho rằng hình thức thì tự nguyện nhưng thực chất là bắt buộc...

Nhiều phụ huynh ở khu vực ngoại thành Hà Nội, các tỉnh khác cũng chia sẻ hiện trạng này không chỉ xuất hiện ở các thành phố lớn hay thủ đô. Anh Nguyễn Hữu Thông cho biết “quê tôi một huyện nghèo ngoại thành Hà Nội mà các cháu học lớp 2 đóng góp đến 1,8 triệu đồng”.

Thậm chí, người trong ngành cũng cảm thấy lo ngại trước tình hình dạy thêm, học thêm tràn lan, lạm thu tiền trường hiện nay: “Mặc dù chúng tôi là giáo viên nhưng khi nhìn vào những khoản đóng góp của trò, chúng tôi
không khỏi ngao ngán!” Một giáo viên ở Bắc Ninh còn đưa ra đề nghị Bộ GD-ĐT nên thanh tra khu vực này vì “hầu hết các sai phạm mà thanh tra đã đưa ra ở Hà Nội thì trường tôi đều có”.

Không đồng tình với việc nhà trường “ép phụ huynh các cháu mới vào lớp 1 tình nguyện cho con em học tiếng Anh do người nước ngoài dạy với chi phí lớn”, một phụ huynh bức xúc: “Các cháu chưa biết chữ cái nhưng giao bài điền từ còn thiếu bằng tiếng Anh... Thật là lối dạy không có khoa học!”

Thậm chí, một phụ huynh tên Mai còn phàn nàn về việc con chị mới đang học lớp 4 tuổi ở trường mầm non công, trường chuẩn quốc gia mà cũng phải đóng tiền học thêm môn năng khiếu. Điều chị thắc mắc là những môn được cho là học thêm này lại được học trong giờ học bình thường, tại lớp học.
“Vì vậy mình có muốn không cho con học cũng khó. Khi các bạn được học, được chơi, được vẽ, được múa thì chả nhẽ con mình cứ ngồi nhìn "mồm" à? Vì vậy về nhà các bé cứ đòi ba mẹ cho đi học "năng khiếu". Không thể hiểu nỗi nữa…”

Độc giả Quân thì thắc mắc trường học của con anh có tới 2 giáo trình môn tiếng Anh. “Một tuần có đến 4 buổi học tiếng Anh. Không hiểu giảm tải như thế nào, gần như là ép các cháu học”.

Cần đường dây "nóng" để tố dạy thêm

Rất nhiều giải pháp đã được bạn đọc đưa ra để hạn chế tình trạng dạy thêm, học thêm và lạm thu ở các trường. Một số độc giả cho rằng Bộ, Sở không nên thanh tra theo kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” mà cần thanh tra diện rộng.

"Hoặc, muốn thanh tra các bác cứ đóng vai một phụ huynh đến các trườnghỏi thăm các phụ huynh biết thực tế” – một bạn đọc hiến kế.

Một ý kiến được nhiều người tán thành là nên trao trách nhiệm cho Hiệu trưởng và lãnh đạo cao nhất của các trường sai phạm. “Cần có một hòm thư, một địa chỉ tố cáo dưới nhiều hình thức, được công bố rộng rãi trên
các phương tiện thông tin và tiếp nhận thông tin tố cáo một cách nghiêm túc thì mới dẹp được nạn dạy thêm học thêm vô tổ chức này” – một bạn đọc đưa giải pháp. Độc giả này cũng lo ngại: “Tình hình hiện nay, ai cũng khó khăn cả, cứ lấy lý do thu nhập thấp để làm sai thì còn bao nhiêu ngành cũng thu nhập thấp đều làm sai thì xã hội sẽ như thế nào?”

Đặc biệt, bạn đọc Nguyễn Kiên mạnh dạn đưa giải pháp “giải tán Hội cha mẹ học sinh” vì “lâu nay Hội cha mẹ học sinh như một công cụ thu tiền ngoài quy định hộ nhà trường và sử dụng tiền đóng góp của các phụ huynh khác để tặng quà, biếu xén các thầy cô nhân ngày Lễ, tết mà thôi!” Độc giả Kiên cho rằng, Hội Phụ huynh “hoạt động không thực sự như mục đích và tôn chỉ đề ra. Nếu không giải tán vì nhiều lý do khác thì cần phải cấm Hội thu tiền dưới mọi hình thức, các khoản chi cần thiết phải có kế hoạch sử dụng, thông báo rõ ràng và nhà trường đứng ra thu hộ”.

Trước thực trạng này, bạn đọc Đỗ Hùng tỏ ra ái ngại và cho rằng cần kêu gọi trách nhiệm từ tất cả các phía: “Nhìn các em bé lớp 1 đã phải đến nhà cô chủ nhiệm học thêm vào thứ 7, Chủ nhật - dù đã học 2 buổi các ngày trong tuần mà thương các em đang bị đánh cắp tuổi thơ..”.

Nguyễn Thảo (VietNamNet)


Thứ Năm, 18 tháng 10, 2012